
Chúng ta đang làm việc trong một giai đoạn thú vị, nơi AI đã trở thành một phần không thể thiếu trong quy trình làm việc tại doanh nghiệp. Tuy nhiên, sự phổ biến của AI cũng đặt ra một câu hỏi lớn cho mỗi nhân sự, chẳng hạn như team Strategic Planning: “Khi AI có thể viết proposal nhanh hơn, research rộng hơn, thì giá trị cốt lõi của chúng ta nằm ở đâu?”
Câu trả lời không nằm ở kỹ năng sử dụng công cụ (Tools), mà nằm ở “Gu” (Taste) – hay chính là tư duy Thẩm định & Định hướng.
Dựa trên những quan sát và định hướng phát triển chuyên môn, chúng tôi muốn chia sẻ vài góc nhìn để chúng ta cùng tái định nghĩa cách làm việc hiệu quả với AI.
Sự dịch chuyển vai trò
Trước đây, một Planner giỏi thường được đánh giá qua khả năng “Deliverables”: Ai research nhanh hơn? Ai định hướn chiến lược hơn? Ai viết được nhiều ý tưởng hơn? Ai deck slide đẹp hơn?…
Nhưng trong kỷ nguyên này, AI đã làm rất tốt phần việc “How to do” (Làm thế nào). Cuộc đua của chúng ta bây giờ chuyển sang “What to do” (Làm cái gì). Vai trò của các bạn đang chuyển dịch từ Người sáng tạo (Creator) sang Người biên tập & Thẩm định (Editor & Shaper).
Giá trị của bạn không còn nằm ở việc tạo ra 100 ý tưởng, mà nằm ở năng lực nhìn vào 100 ý tưởng đó và biết ngay 99 thứ nào là “rác”, và thứ duy nhất nào là “vàng”.
“Gu” Chiến Lược – Bộ lọc đắt giá
Tại sao khách hàng trả tiền cho chúng ta thay vì tự dùng các công cụ AI? Vì AI không có “Gu”.
-
Với AI, mọi dữ liệu là bình đẳng. Một câu copy sến súa và một insight đắt giá chỉ khác nhau về xác suất từ ngữ. Nó không biết “ngượng” khi đưa ra một ý tưởng tồi.
-
Với chúng ta, “Gu” là sự thấu cảm. Đó là bộ lọc được xây dựng từ kinh nghiệm xương máu, từ những lần thất bại, và từ sự nhạy cảm với văn hóa.
Ví dụ: Khi tìm Insight cho một campaign Tết.
-
Cách làm cũ: Hỏi AI “10 insight Tết”. Nhận về những câu sáo rỗng như “sum vầy”, “quà tặng”. -> Kết quả: Trung bình.
-
Cách làm mới (Taste-driven): Bạn hiểu bối cảnh kinh tế đang buồn, khách hàng cần sự an ủi. “Gu” của bạn mách bảo Insight phải là “Sự biết ơn thầm lặng”. Bạn dùng AI để khai thác sâu vào góc độ đó. -> Kết quả: Chạm và Độc đáo.
Hãy nhớ: AI là một thực tập sinh siêu năng lực. Sếp (là bạn) có “Gu” tầm thường, thực tập sinh sẽ trả về kết quả tầm thường. Sếp có tiêu chuẩn cao, thực tập sinh sẽ tạo ra kiệt tác.
Cảm xúc và Hệ giá trị
Có hai thứ AI chưa thể thay thế chúng ta trong các buổi họp với khách hàng:
-
Những “vết sẹo” và trải nghiệm thực: AI đọc ngàn cuốn sách tư vấn tình yêu tan vỡ nhưng chưa bao giờ thất tình. AI đọc ngàn case study nhưng chưa bao giờ phải “chữa cháy” khủng hoảng truyền thông lúc nửa đêm. Chính những “vết sẹo” nghề nghiệp đó giúp bạn hiểu khi nào khách hàng đang thực sự lo lắng, khi nào thị trường đang “đỉnh sóng”.
-
Hệ giá trị (Core values): Một quyết định có thể “tối ưu” về số liệu nhưng lại là thảm họa về văn hóa thương hiệu. Chỉ có con người với lăng kính đạo đức và sự thấu hiểu thương hiệu mới giữ được “linh hồn” cho chiến dịch.
Hãy là Nhạc trưởng
Đừng xem AI là đối thủ cạnh tranh hay AI sẽ làm chiếm lĩnh công việc, thất nghiệp vì AI. Hãy xem AI là dàn nhạc giao hưởng với hàng ngàn nhạc cụ. Nó có thể chơi kỹ thuật hoàn hảo, nhưng nó sẽ mãi mãi tạo ra những âm thanh hỗn loạn nếu thiếu một người Nhạc trưởng. Người Nhạc trưởng đó chính là bạn. Hãy tập trung mài giũa “Gu” thẩm mỹ, tư duy chiến lược và sự thấu cảm sâu sắc. Đó mới là “Unfair Advantage” (lợi thế cạnh tranh độc nhất) và hiển nhiên, cộng hưởng giá trị thì không thể triệt tiêu lẫn nhau.